Viết tiếp câu chuyện: Thái Lan, Giấc mơ của em…


Viết tiếp câu chuyện: Thái Lan, Giấc mơ của em…

“Anh ơi, ước mơ của em được đến đất nước Thái Lan, vì nơi đó là thiên đường ẩm thực “. Biết em có sở thích ăn uống nên anh không ngần ngại bảo: “OK, đến hè này, anh sẽ cùng em chu du khắp đất nước Thái Lan luôn nhé, anh hứa!”.

Và lời hứa ấy theo thời gian đã trở thành kỷ niệm.

2 năm yêu nhau, anh chưa bao giờ biết giận hờn em, chưa bao giờ bắt em phải thay đổi điều gì vì anh. Anh luôn chiều chuộng, bỏ qua hết tất cả và hết lòng yêu thương em.
Cứ ngỡ sẽ cùng nhau đi hết con đường, nhưng cuộc sống không bao giờ chiều lòng người phải không anh?
Anh ấp ủ giấc mơ được bước chân vào trường đại học danh tiếng bậc nhất ở nước Mỹ. Sự nỗ lực của anh đã được đền đáp bằng suất học bổng toàn phần tại trường Harvard.
Kể từ ngày anh nhận được tin mình thi đỗ, mọi thứ dường đã thay đổi.
Anh không còn nhiều thời gian ở bên em vì phải chuẩn bị giấy tờ sang Mỹ. Thế là anh đã bỏ lại e và giấc mơ ấy.
Ngày tiễn anh , dù không nói gì với em nhưng trong ánh mắt anh là sự buồn bã.

Em đã không khóc, vì em tin rằng anh sẽ quay về để cùng em thực hiện ước mơ .

”Anh ơi, cố gắng học tốt, mình sẽ đến Thái Lan vào mùa hè sau, anh nhé!”, em đã cười thật tươi và nói.
Bóng anh khuất dần sau cánh cửa hải quan sân bay, chỉ còn mỗi em lặng người đứng nhìn về phía xa.
Hai năm trôi qua, kỷ niệm giữa chúng mình chỉ còn là những bức thư điện tử với vài dòng thăm hỏi, chưa một lần được trò chuyện cùng anh, chưa 1 lần anh về thăm em. Niềm hy vọng ngày càng vơi dần đi, những suy nghĩ tiêu cực “Anh sẽ không quay về gặp em, em sẽ không bao giờ thực hiện được giấc mơ của mình” cứ bám víu lấy em.
Trên con phố gần nơi em ở có một nhà hàng bán các món Thái rất nổi tiếng, được mệnh danh là thiên đường ẩm thực Thế giới trên đất Việt, nhưng trong suốt 2 năm kể từ ngày anh đi, đã bao lần em ngang qua nhưng chỉ dám đứng nhìn từ bên ngoài, bởi em sợ đối mặt với những ký ức về anh. Em sợ mình sẽ nhớ đến những lới hứa, sợ nỗi nhớ về anh sẽ làm em phát điên.
Cho đến một ngày, gom hết tất cả nỗi nhớ mong, em đã dũng cảm đặt chân vào nhà hàng nọ.

Anh ơi, em đã ở đây rồi, nơi mà em ao ước được 1 lần đến, nơi đây có rất nhiều món ăn cả em và anh đều thích, đặc biệt là món lẩu Tomyum chua cay nổi tiếng của đất nước Thái Lan. Và nhiều nhiều điều hấp dẫn khác nữa. Nhưng sao em thấy cay cay nơi sống mũi?

Phải chăng vì anh đang ở một nơi khác? Nơi mà giấc mơ không bao giờ trở thành hiện thực. Cảm xúc vỡ oà, một mình em cô đơn giữa đám đông. Giá như, ngay lúc này, anh hiện diện trước mắt em thì hạnh phúc biết bao? Anh ơi! liệu điều đó có thể xảy ra không?

Cùng Hotpot Story viếp tiếp câu chuyện của riêng mình…