Viết tiếp câu chuyện: Hương vị của tình người


Viết tiếp câu chuyện: Hương vị của tình người

Ông Cao Phong trở về văn phòng sau buổi gặp gỡ với một đối tác lớn trong lĩnh vực ẩm thực của thành phố. Bản hợp đồng trị giá cả triệu đô la mà vị Chủ tịch này vừa ký được là điều mà rất nhiều chuỗi nhà hàng khác đang mơ ước.

Là chủ của một hệ thống nhà hàng lớn bậc nhất tại Mỹ, ít ai ngờ rằng ông Phong đã từng xuất thân là một lao động nghèo tại khu Sài Gòn Chợ Lớn trong những năm của thập niên 90. Cơ hội, tài năng, một chút may mắn và vô vàn sự cố gắng đã cho ông cả một cơ nghiệp đồ sộ như hôm nay.

5h30 chiều, chuyến bay dài từ Mỹ hạ cánh an toàn xuống sân bay Tân Sơn Nhất, ông Phong cùng cậu con trai 10 tuổi nhanh chóng làm thủ tục và rời khỏi. Nơi đầu tiên mà họ đến là quán lẩu Tứ Xuyên đã từng nổi tiếng một thời tại khu vực Quận 5. Nhưng giờ đây, quán lẩu đông đúc ngày nào lại đang đóng cửa im lìm và còn có dấu hiệu bị niêm phong.

Trên chiếc taxi trở về khách sạn, ông Phong miên man với những dòng suy nghĩ, rất nhiều ký ức đang lần lượt trở về trong ông, chân thực như chỉ vừa mới hôm qua.

Vào một buổi tối của 15 năm trước, có người đàn ông gốc Hoa lê từng bước chân mỏi mệt trên con phố nhỏ. Cả ngày lầm lũi đi tìm việc làm trong vô vọng, ông dừng lại và đứng nhìn chăm chú vào một quán lẩu nổi tiếng. Cơn đói cồn cào ruột gan đã khiến ông đứng đó khá lâu và thấy không khỏi chạnh lòng trước những vất vả của cuộc mưu sinh. Bên cạnh đó, hương vị thơm nồng của món lẩu Tứ Xuyên bỗng làm nỗi nhớ quê hương trong ông trở nên quay quắt hơn bao giờ hết. Đúng lúc ấy, bất chợt từ phía trong, người chủ quán với gương mặt khá phúc hậu bước nhanh ra cửa. Sau vài câu chào hỏi, biết ông đang đói, người chủ quán liền mời ông vào trong với một bữa ăn thật ngon, khiến cho người đàn ông nghèo cảm tưởng như đang lạc vào thiên đường ngay trên mặt đất. Và người đàn ông năm ấy chính là vị Chủ tịch Cao Phong đáng kính của ngày hôm nay.

Bữa ăn tối khó quên và sự cưu mang của người chủ quán trong những ngày tháng sau đó đã là bước ngoặt lớn khiến ông Phong có động lực để thay đổi cuộc đời mình. Đối với ông, người chủ quán vừa là vị ân nhân, vừa là người bạn tâm giao trong những ngày khốn khó nhất. Vậy thì cớ sao, một người tốt như thế lại rơi vào tình trạng bi đát như hiện nay?!

Dòng suy nghĩ trong đầu ông đột nhiên bị cắt ngang bởi câu hỏi ngây ngô của cậu con trai từ nãy giờ vẫn ngồi yên lặng kế bên:

Ba ơi, tại sao vừa trở về Việt Nam mình lại đến ngay chổ này hả ba?

Trầm ngâm một lúc, ông quay sang xoa đầu con trai và nhỏ nhẹ:

Con người ai cũng có một chốn để quay về. Đối với ba, đây chính là nơi bình yên và ấm áp nhất của tình người, con ạ.

Sau khi dứt lời, như chợt nhớ ra điều gì đó, ông Cao Phong lấy điện thoại và tìm kiếm một cái tên trong danh bạ. Đầu dây bên kia cất giọng ồm ồm:

Alo, tôi là Minh, xin hỏi ai đấy?

Cùng Hotpot Story viếp tiếp câu chuyện của riêng mình…